Sương khuya thấm tận
cõi lòng
Trách mình sao cứ chênh
chông thế này
Dòng sông lúc cạn khi
đầy
Tình xưa nghĩa cũ đã
bay mút mùa
Thẫn thờ ngồi nhớ
chuyện xưa
Nụ cười hiếm nở nhưng
thừa buồn …xo
Qua rồi cái thưở mộng
mơ
Còn chăng kỷ niệm giăng
tơ não…lòng
Tình ơi ! xin chớ có
hòng
Mang lời có cánh chờ
mong …đoái hoài
Đời người ngắn lắm
chẳng dài
Sống cho trọn vẹn ngày
mai của mình…
